home-logo.png
 Tìm kiếm nâng cao

Văn mẫu: bài văn tả mẹ hay nhất - văn tả người

  By   Administrator   01/02/2020

BÀI VĂN TẢ MẸ - NGƯỜI ĐÃ HI SINH, LO LẮNG CHO TÔI RẤT NHIỀU

Bài văn tả mẹ

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Có lẽ trên dải đất hình chữ S này, đứa trẻ nào cũng thuộc vỡ lòng câu ca dao trên.Và tôi cũng thế.Bài học tự thuở năm nào giờ vẫn in sâu trong tâm trí tôi bởi nó nhắc tôi về sự hy sinh cao cả, lớn lao của mẹ, của cha.

Bố tôi mất sớm, có lẽ đến giờ tôi cũng chả còn nhớ hình bóng, dáng hình của bố. Vì vậy mẹ là nguồn sống, là động lực và chỗ dựa tinh thần của tôi. Mẹ tôi vất vả sớm khuya, thức đêm dậy sớm chỉ mong hai chị em tôi chăm chỉ học hành, sau này kiếm cái nghề ổn định mà kiếm sống.

Mẹ tôi là vậy đó, bà không phải giáo viên như mẹ bạn Lan, cũng chẳng phải bác sĩ như mẹ Bích, mẹ cũng không làm công nhân như mẹ Hương, mẹ Ngọc, mẹ tôi là người nông dân chân lấm tay bùn, ngày ngày gắn bó với mảnh ruộng trồng lúa, tưới rau. Nhà tôi có 4 sào ruộng, mẹ tôi còn nhận thêm ruộng để cấy, để cày. Cái nắng của những trưa hè gay gắt in trên làn da của mẹ. Nước da mẹ tôi không trắng trẻo, hồng hào, mịn màng mà thay vào đó là làn da rám nắng, khô nẻ mỗi khi trời về Đông. 

“Ai ơi bưng bát cơm đầy

Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”

Mẹ năm nay cũng bước sang tuổi 44, những nếp nhăn ở khóe mắt xuất hiện ngày càng nhiều, khuôn mặt mẹ trái xoan nhưng gầy gò, gò má mẹ nhô cao. Nhìn mẹ mà tôi thương lắm. Nếu như so với những cô cùng tuổi với mẹ trong làng, ai cũng có thời gian chăm chuốt làm đẹp cho bản thân, dường như lúc nào cũng trẻ hơn so với tuổi thì mẹ tôi lại ngược lại. Mẹ lúc nào cũng bận, bận đi chợ, bận cho gà ăn, bận ra đồng, bận nấu nướng, bận quên mất bản thân mình. Ai gặp mẹ tôi cũng đoán mẹ đã ngoài 50 tuổi. Mẹ cũng chỉ cười đáp lại “Đâu có, em làm gì già tới tuổi ấy, hai đứa con em còn bé thế kia mà”. Lúc nào tôi cũng rất bé trong mắt mẹ, tôi mong giây phút mình trưởng thành từng ngày để có thể giúp đỡ mẹ, lo bớt công việc cho mẹ.

Đôi bàn tay mẹ không còn mịn màng, trắng trẻo như hồi thanh xuân nhưng đôi bàn tay ấy làm cho chúng tôi bao điều tốt đẹp. Đôi bàn tay ấy vuốt ve đầu tôi mỗi khi tôi học bài , nắm tay tôi mỗi lần tôi ốm, dắt tôi đến trường và dìu dắt tôi lớn khôn.Giọng mẹ truyền cảm, hay kể chuyện cười cho tôi nghe, đọc bài cho tôi kiểm tra và khuyên răn tôi lẽ phải. Chất giọng ấm áp ấy cũng đã đưa tôi vào giấc ngủ ngon qua  những lời ru

“Con cò bay lả bay la

Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng.....”

Những hình ảnh ấy, giọng ru ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi từ lúc lọt lòng.

Tôi cũng là một đứa con gái bướng bỉnh, hay dỗi, hay khóc, thỉnh thoảng bắt nạt em, không nghe lời mẹ. Thế mà mẹ vẫn bao dung tôi, mẹ chỉ mắng chứ ít khi đánh tôi lắm, mẹ thường đợi tôi hết dỗi lại ngồi cạnh tôi khuyên răn dạy bảo, rồi cho hai chị em làm lành. Nhà tôi vậy đó, ba người thôi nhưng vẫn rất vui vẻ, hạnh phúc.

Tóc mẹ rất đen, rất mượt tôi thích chải đầu cho mẹ. Tôi được rất nhiều người khen có mái tóc tơ óng mượt, có lẽ là do di truyền từ mẹ tôi. Mẹ tôi khá cao, tầm mét 6 , dáng hình mảnh mai, hơi gầy. Bóng hình đó không thể nào lẫn với ai được, tôi có thể tìm thấy mẹ tôi trong đám đông dễ dàng. Mỗi mùa xuân qua đi mẹ tôi lại già thêm phần nào. Nếu cho tôi một điều ước tôi sẽ ước ông trời đừng in thêm dấu vết khắc nghiệt của thời gian lên dáng hình ấy nữa.

Mẹ là người nấu bữa sáng cho hai chị em tôi để hai đứa kịp đến trường. Dù mùa hè hay mùa đông, dù trời mưa hay trời nắng mẹ tôi vẫn thức dậy đều đặn vào 5 giờ sáng chuẩn bị bữa sáng. Bữa cơm ấy tuy giản đơn, nhanh gọn nhưng mỗi lần nhớ tới luôn khiến tôi ấm lòng. Mỗi khi đi chơi đâu xa tôi chỉ mong được như ở nhà, mỗi sớm thức dậy có cơm để ăn, có áo sẵn để mặc.

Mẹ là người nông dân hiền lành, cần cù, chất phác, mộc mạc và giản dị. Từ thuở nhỏ, ông bà ngoại không có điều kiện cho mẹ học hành, mẹ phải theo ông bà ra đồng cày cấy kiếm sống. Bởi vậy chuyện đồng áng với mẹ không phải là điều khó khăn. Mẹ tôi còn biết vận dụng các quy luật dân gian xưa để làm nên những mùa bội thu.

“Người ta đi cấy lấy công

Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề

Trông trời, trông đất, trông mây

Trông mưa. trông nắng, trông ngày, trông đêm”

Bố mất nên mọi việc trong nhà từ lớn đến nhỏ đều do mẹ tôi đảm nhiệm. Tuy vất vả khó khăn nhưng mẹ luôn hoàn thành tốt. Mẹ được mọi người coi trọng, tin tưởng. Mẹ tôi rất tháo vát, nhanh nhẹn, nhạy bén. Ai có công việc gì băn khoăn đều sang hỏi ý kiến mẹ tôi. Tôi rất tự hào về mẹ. Ông bà nội tôi cũng rất an tâm khi giao công việc cho mẹ tôi.

Mẹ đối với em là món quà vô giá mà cuộc đời mang đến. Có mẹ là niềm hạnh phúc lớn nhất cuộc đời em. Nhờ tình yêu bao la của mẹ, em được sống, được trưởng thành, biết trân trọng hơn những con người một nắng hai sương làm ra hạt gạo như mẹ.

Mẹ dạy tôi cách để nấu một bữa cơm ngon, dạy tôi điều hay lẽ phải trong cuộc sống, dạy tôi cách cư xử, dạy tôi nên người. Mẹ tôi ngày xưa học rất giỏi nhưng vì gia đình không có điều kiện nên mẹ bỏ học để phụ giúp ông bà, chăm lo các em. Mẹ như cô giáo thứ hai của tôi vậy, khi không hiểu bài tôi hỏi mẹ ngày, mẹ giảng rất dễ hiểu, mẹ biết làm rất nhiều bài khó. Trong mắt tôi ,mẹ là thần đồng. 

 “Khi về nhà mẹ cũng là cô giáo

Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền”

Mẹ thức rất khuya. Sau khi dọn dẹp nhà cửa xong mẹ lại ngồi kiểm tra bài vở cho hai chị em cẩn thận rồi mới đi ngủ.

Tôi tự nhủ mình phải cố gắng học hành để mang giấy khen về cho mẹ vui lòng. Cả hai chị em tôi nhiều năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp trường, cấp huyện và cả cấp tỉnh nữa. Mỗi lần mang phần thưởng dù ít như hai cuốn sách hay một chiếc bút mẹ cũng rất vui, dặn dò chúng tôi gìn giữ những phần thưởng ấy cẩn thận. Những cuốn sách đã học xong mẹ tôi đều bảo chúng tôi xếp gọn vào góc nhà, không được xé sách hay vứt đi bừa bãi. Giờ đến nhà tôi là sẽ thấy ngay hàng chồng sách để góc nhà. Việc đó cũng trở thành thói quen tốt của tôi.

Đối với hàng xóm, mẹ rất tích cực giúp đỡ công việc họ hàng đôi bên. Chả ai nói xấu mẹ tôi một lời nào. Mẹ hiền lắm, khi có cơ sự xảy ra mẹ thường tìm cách giải quyết thay vì trách móc, đổ lỗi cho người khác. Có lẽ vì vậy mẹ tôi được bầu làm ủy viên chi hội Hội phụ nữ Việt Nam của Huyện. Công việc nào đến tay mẹ đều được giải quyết suôn sẻ khiến ai cũng an lòng. Thế nhưng mẹ vẫn chẳng coi khinh hay mắng mỏ ai một lời nào trong Hội.

Nhưng không phải mẹ chưa từng cáu gắt. Tôi quên không làm bài tập cô giao, mẹ mắng. Tôi đánh em, mẹ quát. Tôi trốn học, mẹ giận. Nhưng tôi biết mẹ cũng chỉ vì lo cho tôi. Tôi yêu cái vẻ mặt giận dữ lấy, nó khiến tôi trưởng thành suy nghĩ chín chắn hơn.

Mẹ luôn tôn trọng ý kiến của tôi, cho tôi tự quyết định việc của bản thân mình. Mẹ chưa một lần nào mải mê công việc mà quên mất sinh nhật của tôi. Tuy không được tổ chức to như các bạn khác nhưng sinh nhật lần nào cả gia đình cùng quây quần bên nhau cùng cắt bánh là niềm vui lớn của tôi rồi.

Mẹ-tiếng gọi thiêng liêng cao cả, mẹ của tôi tuyệt vời thế ấy. Tôi hạnh phúc vì có mẹ trên mọi chặng đường đời của mình. Tôi mong mẹ tôi có sức khỏe, sống hạnh phúc mãi với hai chị em tôi. Dáng hình nhỏ nhỏ, nụ cười ấm áp, cùng với cái tính hòa nhã thân thiện ấy của mẹ được rất nhiều người yêu quý. Mọi người vẫn thỉnh thoảng thấy mẹ tôi làm việc nặng lại chạy đến giúp đỡ một tay. Tôi vui lắm. Mẹ là điều tuyệt vời nhất mà ông trời ban tặng cho tôi.

Ai mà chẳng có mẹ. Tôi hạnh phúc vì mẹ vẫn ở bên tôi, luôn đồng hành sát cánh cùng tôi. Tôi biết mình vẫn còn ngốc nghếch lắm, cẩu thả vội vã và yếu đuối nhưng tôi rồi sẽ lớn, sẽ trưởng thành thôi. Sẽ không còn để mẹ phải buồn lòng lo âu nữa. Cảm ơn mẹ vì đã cho con tồn tại trên cõi đời này và luôn ở bên con. Tôi lại chợt nhớ tới lời hát trong bài Mẹ yêu 

“Mẹ sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc

Mẹ yêu con thương con tha thiết

Mong cho con lên người, sống yên vui”  

Đã từng có ai hỏi bạn thích màu gì nhất chưa?

Nếu có người hỏi tôi, tôi sẽ trả lời là đó là màu xanh-màu của mẹ, màu của sự hi vọng, của tình yêu nồng nàn, của sự sống bất diệt.

Mẹ thân yêu của con!

Con muốn nhắn nhủ vài lời rằng:

Con giờ đã trưởng thành rồi. Mẹ hãy dành thời gian lo cho bản thân mình trước nhé. Con chỉ muốn nói rằng con yêu mẹ rất rất nhiều. 

Chắc hẳn ai cũng có rất nhiều kỉ niệm về mẹ,về ba. Ai cũng cần mẹ yêu thương bao bọc. Thật vậy chúng ta chẳng thể trưởng thành mà không có mẹ. Dù có đôi lúc hai mẹ con có cãi vã nhưng mẹ vẫn là người yêu thương chúng ta hơn cả bản thân mình. Mẹ lúc nào cũng lo lắng cả từng ánh mắt, lời nói của chúng ta. Người mẹ nào cũng tuyệt vời hết bởi họ đã mang ta đến với cuộc đời này.

Hãy tích cực lên cho dù mẹ bạn không có ở bên cạnh bạn nữa nhưng mình tin rằng người mẹ ấy vẫn luôn dõi theo từng bước chân trong hành trình trưởng thành của bạn.

Mẹ tôi không đẹp, không xinh nhưng mẹ có một trái tim ấm để yêu thương bao bọc hai chị em tôi. Gia đình nhỏ này nhờ có mẹ mà hạnh phúc. 

Gia sư nổi bật
no image  Hà Nội
Nguyễn Anh Thư Gia sư môn:  Tiếng Anh Từ: 180,000 vnđ/buổi
dang bich ngoc  Hà Nội
dang bich ngoc Gia sư môn:  Văn , Tiếng Việt Từ: 150,000 vnđ/buổi
Đỗ Thị Hoài Thương  Hà Nội
Đỗ Thị Hoài Thương Gia sư môn:  Tiếng Anh Từ: 150,000 vnđ/buổi
trần bảo ngọc  Hà Nội
trần bảo ngọc Gia sư môn:  Toán , Tiếng Việt , Tiếng Anh Từ: 100,000 vnđ/buổi
Phạm Thị Đào  Hà Nội
Phạm Thị Đào Gia sư môn:  Tiếng Anh , Tiếng Trung Từ: 200,000 vnđ/buổi
no image  Hà Nội
Vũ Thị Sáng Gia sư môn:  Toán , Văn , Lịch sử Từ: 150,000 vnđ/buổi
no image  
Phạm Mỹ Duyên Gia sư môn:  Thương lượng
Xem thêm gia sư